“Cơn say nắng” nam sinh Cao đẳng Điều dưỡng của chị Điều dưỡng viên Ế
Chưa một lần gặp gỡ, tiếp xúc nhưng với tôi, “anh” – chàng trai Điều dưỡng là một thứ gì đó rất đặc biệt. Anh mang đến cho tôi cảm giác mà trước giờ tôi chưa từng có.
- - Vì sao đàn ông ngành Y ngoại tình nhưng không bỏ vợ?
- - Vợ chồng ngành Y có nên sòng phẳng chuyện tiền bạc chi tiêu gia đình?
- - Nữ sinh Cao đẳng Điều Dưỡng không hối tiếc chia tay sau 3 năm yêu thương

“Cơn say nắng” nam sinh Cao đẳng Điều dưỡng của chị Điều dưỡng viên Ế
Khi tôi nói với anh rằng: “Năm nay em 30 tuổi rồi, em chưa từng quen ai và cũng chưa có ai thích em, em chưa có mảnh tình vắt vai nào, hiện tại em bị gọi là “gái ế” rồi”. Anh không tin “chị đùa em đúng không? Chứ một người có vẻ ngoài dễ nhìn, sự nghiệp cũng thành công như chị mà không ai để ý, em chẳng tin”. Tôi cười và nói: “ước gì em có một mối tình đã từng trải qua để mà nhớ”.
Chắc hẳn khi học đến đây, mọi người sẽ thắc mắc tự hỏi vì sao tôi gọi anh là anh, anh lại gọi tôi là chị? Đơn giản vì tôi – 30 tuổi và anh – 25 tuổi, nhưng tôi thisxh gọi anh là anh và vì phép lịch sự nên anh vẫn gọi tôi là chị.
Tình yêu là khi phát hiện ra trái tim mình bị lỗi nhịp
Tôi – một cô Điều dưỡng viên, còn anh – nam sinh Cao đẳng Điều dưỡng Hà Nội. Tôi và anh lần đầu gặp nhau vào một buổi chiều cuối thu, đầu đông. Khi tôi đang trong giờ làm việc thì nhận được thông báo họp để tiếp nhận đoàn sinh viên đến thực tập. Cũng không có gì đáng ngạc nhiên vì hàng năm bệnh viện chúng tôi vẫn thường xuyên có sinh viên đến thực tập. Nhưng có lẽ với tôi, lần này đặc biệt hơn rất nhiều và cũng khiến tôi phải suy nghĩ rất nhiều.
Anh là một trong những sinh viên của đoàn thực tập và tôi là người trực tiếp hướng dẫn anh. Những lần đầu tiếp xúc tôi cũng chưa có ấn tượng gì với anh, nhưng sau đó, do tính chất công việc phải thường xuyên ở gần nhau, thường xuyên trực đêm cùng nhau. Và rồi “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, tôi đã “say nắng” anh lúc nào không hay.
30 tuổi, tôi vẫn ế. Đó là sự thật mà không phải ai cũng đều tin khi tôi nói ra. Bạn tôi nói: “Tại sao mày có thể chịu được khi trải qua chuỗi ngày nhàm chán mà không có một anh chàng nào hỏi han hay quan tâm, mày có phải con gái không?” Thực tình thì khi bạn tôi nói như vậy, tôi cũng không nghĩ gì nhiều chỉ tặc lưỡi cho qua.

Tình yêu là khi phát hiện ra trái tim mình bị lỗi nhịp
Ở thành phố, tôi sống một mình. Tôi không muốn những thói quen hơi khác người của mình như thức quá khuya, ngủ dậy trễ, thích bật dậy nhảy theo nhạc...ảnh hưởng đến người ở chung nên tôi quyết định ở một mình. Có lẽ cũng vì lý do này mà tôi ế đến tận bây giờ.
Nhưng tôi vẫn rất ổn, cực kỳ ổn. Tôi không hề có cảm giác tủi thân hay hay buồn bực khi nhận thêm vài cái thiệp cưới. Mỗi lần đi đám cưới tôi vẫn chưng diện những bộ cánh đẹp nhất, chụp những bức ảnh tự sướng với những góc quyến rũ nhất để post lên facebook, zalo... Tôi cũng chẳng lo nghĩ đến vấn đề mình có lấy được chồng hay không, tôi chỉ biết tôi 30 tuổi và vẫn đang rất tự do. Sự tự do ở tuổi 30 khiến những người có chồng hay người yêu phải ghen tị với tôi.
Tình đầu đẹp nhưng là tình dang dở
Mọi thứ với tôi rất ổn cho đến khi tôi gặp anh – chàng trai có đôi mắt biết cười và trái tim ấm áp. Lúc đầu tình yêu của tôi với chàng trai kém 5 tuổi ấy như một làn gió mùa thu, có chút nắng, có chút gió khiến cho tôi có cảm giác hy vọng về một tương lai hạnh phúc. Nhưng rồi , thu qua đông đến, những cơn gió mùa đông ngoài kia cũng không làm tim tôi thắt lại bằng sự phản đối kịch liệt của gia đình anh. Gia đình anh không chấp nhận tôi, đay nghiến tôi vì đã hủy hoại tương lai của con trai họ.
Dù không muốn nhưng tôi chấp nhận chia tay anh, để anh ra đi trong khi yêu thương vẫn còn đó. Mọi thứ gần như sụp đổ trước mắt tôi, tôi không nghĩ tình yêu đầu của tôi lại “nghiệt ngã” như vậy.

Tình đầu đẹp nhưng là tình dang dở
Mùa đông qua đi, mùa xuân lại tới hệt nhu những tổn thương đau khổ cũng sẽ sớm qua đi để nhường chỗ cho những niềm vui, hạnh phúc nhất đến gõ cửa tâm hồn. Sau này, có lần tình cờ tôi gặp lại anh, lúc đó anh đã tốt nghiệp và đang làm việc tại một bệnh viện lớn của thành phố, nhìn anh vẫn rất phong độ như ngày nào. Còn về phần mình, sau lần “thất tình” đó, tôi cũng đã bình tĩnh suy nghĩ lại tất cả, chiêm nghiệm lại tất cả. Và giờ tôi cũng đã có một cuộc sống riêng, một gia đình nhỏ hạnh phúc bên chồng và cô con gái đầu lòng.
Các bạn ạ! Tình yêu là khi mình phát hiện ra trái tim mình bị lỗi nhịp. Tình đầu dang dở nhưng nó cũng để lại cho chúng ta rất nhiều thứ. Nó mang đến cho ta cái cảm xúc mà có lẽ sẽ không dễ để sau này bạn có thể tìm lại.
Tôi nhớ mãi câu nói của một giảng viên giảng dạy tại Cao đẳng Y Dược Hà Nội – Trường Cao đẳng Y Dược Pasteur khi tôi còn là sinh viên, “Đáng thương nhất không phải là khi ta gặp đau khổ, mà khi ta đứng trong tổn thương nhưng lại không giữu lại cho mình những hy vọng và niềm tin sau tất cả”.
Dù không có kết quả ngọt ngào bằng một “happy ending”, nhưng mong rằng bạn vẫn sẽ luôn dành một chỗ nhỏ bé trong trái tim mình cho nó. Viết ra những dòng tâm sự này, tôi thấy lòng mình bỗng nhẹ hơn.
Hạnh phúc nhé chàng trai – “cơn say nắng” của em!
Nguồn: caodangyduochanoi.net


















